“Lão huynh đệ này, chính là phụ thân của Trần Chi Báo. Ngoại trừ đứa con trai nhỏ tuổi, người đã mang theo tất cả con cháu Trần gia thản nhiên đi vào cõi chết.”
“Cha không phải loại vô liêm sỉ đến mức một bên ban thưởng miễn tử kim bài cho công thần, một bên âm hiểm bịa đặt mưu nghịch đại tội, đã nói làm huynh đệ, chính là huynh đệ cả đời. Là cha nợ Trần gia trước, nên mới biết rõ Trần Chi Báo thế nào cũng không phục Tiểu Niên, vị tân Lương vương này, mười mấy năm qua đều không quan tâm, mặc cho đứa con nuôi này bồi dưỡng thân tín. Trần Chi Báo muốn rời Bắc Lương, cha không cản, hắn muốn vừa làm binh bộ thượng thư vừa làm Thục Vương, cũng cứ mặc hắn. Cha rất không hy vọng có một ngày, hắn và Tiểu Niên trở mặt thành thù đến mức phải động binh đao, nếu có thể già chết không qua lại với nhau, đó là tốt nhất. Nhưng cha biết, đám lão hồ ly như Trương Cự Lộc, Cố Kiếm Đường, còn có thiên tử họ Triệu trốn sau màn, sẽ không để một ngọn trường mâu sắc bén vô song như vậy bị rỉ sét, mà không đem mũi mâu chĩa về phía Bắc Lương.”




